Nhớ Nhà ( Và Câu Chuyện Kỳ Đầu Của Tôi)

Tin tức về APU

Nhớ Nhà ( Và Câu Chuyện Kỳ Đầu Của Tôi)

6d1114c0dd7af390a5b19bd10f62e9b21c5ef909

Tháng chín

Chưa đầy một tháng nữa tôi sẽ sang Nhật Bản. Hành lí đã đóng xong, chuyến bay đã đặt, và lá thư chấp thuận của tôi nằm an toàn bên trong một tập file bóng, đợi tôi nhét vào cặp sách là xong.

Cảm giác thật lạ khi căn phòng của mình bỗng dưng trống rỗng – nhưng, có lẽ đây là cảm giác khi cuộc đời mười tám năm của bạn nay được gói gọn trong một cái vali và một hành lí xách tay vừa vặn.

Tôi vẫn còn nhớ sự háo hức khi biết tin mình được nhận vào APU. Trong suốt năm tháng kể từ đó, tôi những thèm muốn được nhảy lên chuyến bay sớm nhất để đến xứ mặt trời mọc. Giờ đây, khi thời khắc ấy đã đến gần, khi tôi sẽ sớm tỉnh dậy trên một chiếc giường lạ hoắc, trong một căn kí túc xá trên đỉnh núi của một đất nước xa lạ cách hàng vạn dặm, tôi lại mong thời gian ngừng lại hơn cả.

Thực lòng mà nói, tôi tự hỏi liệu mình sẽ ổn hay không… Mà thôi kệ đi.

Tháng mười

Đây là tháng đầu tiên tôi trở thành công dân Beppu!

Tôi vẫn đang cố làm quen với việc ngủ trên một chiếc đệm kiểu Nhật (trên một chiếc giường cao) trong phòng kí túc xá, và ai mà biết được chỉ tuân thủ quy định về môi trường của thành phố đối với việc phân loại rác thành dễ cháy, không cháy và có thể tái chế lại khó đến vậy cơ chứ?!

Ngoài ra thì mọi thứ khác có vẻ diễn ra suôn sẻ. Một phần là bởi mọi người ở đây đều rất thân thiện – mỗi lần tôi đi qua gian bếp ở tầng của tôi, lại có người đang lao đầu vào nấu nướng, và chào tôi với “Konnichiwa!” hay “Chào buổi sáng!”. Các bạn cùng tầng với tôi còn dạy tôi nói cảm ơn trong ba thứ tiếng mới liền!

Phải, tôi đang dần làm quen với cuộc sống ở đây, dù đôi khi tôi vẫn hơi bâng khuâng khi nhận ra những thứ tôi đã gắn bó nay cách tôi những tám giờ bay, và tôi sẽ chỉ có thể gặp gia đình và bạn bè một lần mỗi năm. Nhưng an ủi thay, tất cả những học sinh tôi đã gặp ở đây cũng đang trải qua điều tương tự như vậy.

Tôi có nói chuyện với một người bạn về việc gần đây tôi nhớ nhà như nào, và cô ấy khuyên tôi nên gọi điện cho bố mẹ nhiều hơn, có lẽ điều đó sẽ giúp chút ít.

Ngoài ra, tôi mới trượt bài kiểm tra kanji đầu tiên… Những tiết Tiếng Nhật lúc này đang không nhân nhượng với tôi cho lắm (tôi biết là đáng lẽ mình nên đăng kí học Tiếng Nhật lúc còn đang học cấp ba mà!). Nhưng tôi cố không để nó làm khó mình bởi vẫn còn nhiều bài kiểm tra khác mà, sao có thể bỏ cuộc sớm vậy được.

Nó sẽ không dễ, nhưng như họ vẫn nói, còn quyết tâm, còn có thể.

Tháng mười hai

Tôi gọi bố mẹ đến ba lần ngày hôm qua chỉ để nghe giọng của họ. Có lẽ họ cũng bất ngờ như tôi vậy. Tôi cũng chẳng hiểu mình làm sao nữa.

Tôi nghĩ điều này cũng tương tự như câu nói, “Giai đoạn tuần trăng mật đã kết thúc”, bởi thực tế đau đớn đã đổ xầm xuống, và thật khó để luôn giữ được động lực. Có lẽ là do khối lượng bài tập đang dồn lên tôi chăng, hay gió tuyết và cái lạnh đã nhắc tôi mình không còn ở Jakarta nữa.

Tôi biết mình không phải là người duy nhất có cảm giác này – tất cả mọi người đều trải qua nó đâu đó sau khi vào đại học. Tuy nhiên, thức đêm để hoàn thành dự án học kì với mọi người cùng nhóm Workshop rất vui đấy chứ.

Có lẽ tôi nên tìm thêm cách để ra ngoài và vui chơi với mọi người. Hoặc tham gia một câu lạc bộ (hoặc một “circle” như cách mà họ gọi ở Nhật) hay gì đó…

Tháng hai

Sáu tháng! Không thể tin được đã sáu tháng kể từ khi tôi đặt chân đến đây.

Tôi vẫn nhớ một senpai (tiền bối) từng nói với tôi rằng, “Thời gian trôi rất nhanh ở APU!” Chị ấy nói rất đúng.

(Cuối cùng) kì thi cuối kì cũng đã kết thúc, và tôi rất sẵn sàng cho kì nghỉ hai tháng ở Nhật Bản. Kế hoạch đầy háo hức của tôi là làm nhân viên bếp ở một nhà hàng địa phương mỗi ngày!

Thực lòng, sáu tháng trước, tôi không thể tưởng tượng nổi bản thân có được một công việc yêu cầu nói được Tiếng Nhật. Bí mật chút – đôi khi tôi không hoàn toàn hiểu sếp sai mình việc gì đâu, nhưng này, nói dối mà được việc thì cũng nên chứ?

Nhìn lại…

Học kì đầu của tôi tại APU như một chuyến tàu lượn đầy thăng trầm, nhưng tôi đã vượt qua nó. Thậm chí tôi còn qua được mấy lớp Tiếng Nhật! Một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất của tôi chắc chắn là được nhìn thấy tuyết lần ĐẦU TIÊN trong đời. (Giờ tôi thật sự thấy may mắn là ở nhà không có tuyết!)

Nhưng tôi mãn nguyện với những lựa chọn của mình và những người tôi đã gặp. Nếu không có những người bạn ở đây, chắc chắn tôi sẽ không thể chịu đựng được việc du học.

Tôi nghĩ cuộc sống ở đây đầy thử thách nhưng nó đã giúp tôi trưởng thành. Thực sự đã có lúc tôi tự nghi ngờ bản thân, nhưng rồi tôi nhận ra tôi cần tin vào thời điểm của những biến cố xảy ra trong cuộc đời mình. Tôi đang ở chính xác nơi tôi cần, ngôi nhà APU.

 

Nguồn : https://admissions.apu.ac.jp/blog/news/?page=111&type=