Lí Do Tôi Nhớ AP House (Nhưng Ở Riêng Vẫn Rất Tuyệt)

Tin tức về APU

Lí Do Tôi Nhớ AP House (Nhưng Ở Riêng Vẫn Rất Tuyệt)

t1

 

Gập mình trên chiếc ghế quen thuộc đến khó chịu này, tôi đang đợi đến lượt của mình. Cầm tiền trong tay và tính thời gian trôi qua trong đầu, tôi kiên nhẫn ngồi đợi. Điều này nghe có vẻ như tôi đang đợi để mua vé bus xuống town, nhưng thực ra tôi đang chờ ở phòng thu ngân để trả hoá đơn tiền điện.

Vâng, hoá đơn tiền điện.

Tôi lại trễ hẹn, một lần nữa. Và thế là tôi lại phải đến tận cơ quan để trả trực tiếp.

Chuyện này đã trở nên quen thuộc từ khi tôi bắt đầu chuyển xuống town. Hoá đơn, hoá đơn và hoá đơn! Tôi phát ghét cái từ “hoá đơn!”

Chẳng giống với lúc chúng tôi còn sống trên AP House.

Đừng có hiểu nhầm, tôi rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại, chỉ là một số lúc tôi rất nhớ cái cảm giác được sống trong sự tiện nghi của kí túc, nơi mà hầu hết mọi chi phí đều được tính vào tiền thuê phòng. Điện, nước, ga… ở AP House tôi chẳng cần phải lo nghĩ nhiều, chỉ cần trả luôn một khoản tổng hàng tháng.

Thật dễ dàng làm sao.

Dĩ nhiên, đó không phải là điều duy nhất khiến cuộc sống ở kí túc xá tuyệt. AP House cho tôi một khởi đầu tiện lợi và dễ thở cho cuộc sống đại học. Rời xa quê hương để du học ở một đất nước xa lạ không phải là điều dễ dàng, nhưng nhờ những người bạn tôi có được từ các nơi trên thế giới và rất nhiều người bạn tôi đã quen biết từ trước, những người đã giúp đỡ tôi rất nhiều kể cả trong năm thứ hai ở APU, đã làm cho kí ức của sự chuyển đổi mới mẻ này còn đọng lại trong tôi rõ rệt như mới ngày hôm qua.

Thật ra, tôi chủ yếu học trên sàn nhà bếp vì nó khá rộng và mọi người luôn ở quanh nếu tôi cần bất kỳ sự giúp đỡ nào.

Có lần, một người bạn của tôi đang nấu một món đặc sản của Sri Lanka khi tôi đang học. Anh ấy còn mời tôi dùng bữa trưa, chúng tôi cùng trò chuyện về Sri Lanka trong lúc ăn. Anh ấy còn giúp tôi một chút về cách học tiếng Nhật và dạy tôi một ít tiếng Sinhalese, một trong những ngôn ngữ chính của Sri Lanka. Tôi khá ngạc nhiên khi nhận ra món ăn truyền thống của đất nước anh ấy có mùi vị khá giống với món ăn của nước tôi, Bangladesh.

Việc này xảy ra khá thường xuyên. Đôi lúc tôi thực sự nhớ bầu không khí thân thiện hồi còn ở kí túc xá.

Tuy nhiên, sự tự do khi sống dưới khu vực trung tâm thành phố cũng hết sức cuốn hút, nó khiến tôi nhận ra rằng cuộc sống chính là người thầy tốt nhất. Giờ thì tôi đã thấu hiểu cảm giác sống tự lập là như thế nào.

Sự độc lập hoàn toàn đã giúp tôi có một sự chuẩn bị tốt cho cuộc sống sau tốt nghiệp, và tất cả những kinh nghiệm ấy đang khiến tôi trở nên mạnh mẽ, kiên cường và hoàn thiện hơn.

Nhưng, như họ vẫn nói, càng tự do thì càng nhiều trách nhiệm – điều đó nghĩa là tôi phải tự mình dậy kịp giờ để đến lớp! Còn đâu những ngày tôi chỉ rời phòng 10 phút trước khi tiết học bắt đầu mà vẫn đến kịp giờ. Giờ tôi phải dậy sớm cả tiếng để có thể bắt kịp chuyến buýt đến trường.

“Omataseshimashita ( Thông cảm vì đã bắt quý khách chờ đợi),” tiếng người phụ trách vọng ra. “Hoá đơn của quý khách đã được thanh toán rồi.” Vậy là tôi đã xử lý xong hoá đơn tiền điện rồi, giờ chỉ còn lại ga với nước thôi.

Hi vọng là tháng sau tôi sẽ nhớ trả tiền phí trước hạn để không phải lâm vào cảnh phải trả trực tiếp nữa. Nhắc mới nhớ, có lẽ đã đến lúc tôi phải đăng kí trả tiền hoá đơn tự động thông qua ngân hàng thôi….

Vậy nên có thể, chỉ là có thể thôi nhé, tôi sẽ thoát ra khỏi cơn ác mộng mang tên ‘hoá đơn’ này. Nhưng hiện tại thì dù nó có đáng sợ như thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là con đường và cuộc sống tôi đã chọn.

Nguồn: https://admissions.apu.ac.jp/blog/news/?page=112